Friday, July 29, 2011

The Call of the Wild Book Review



This is a pocket book version of the well-known novel by Jack London that I picked up in Kuching early this year. I must admit the book looks really neat and comfortable, and above all, the price is so cheap. I got it for 9.90RM which was around 3USD. I love the feeling of neat and smooth looking books like this. Maybe someday I will buy them all and put them in exhibit in my new book-shelf. That might make me look very educated in front of the others... (?!)

Well enough of crap. This book is amazing. Despite the fact that I have to skip through many many small details because of my limited vocabulary, I find Jack London's writing style is so complete. He makes small details and lanscapes look so real and stunning. All of these goodies can only come from a man who experiences it all out there. From what I know of Jack London's personal life, I am sure that most of what he wrote comes from his own real life experience, with so much survival wisdoms and details. Also, with his keen observation on dogs, Jack London is probably a big dog lover.

I like how he develops the character of Buck. We can see Jack in Buck. From a civilized dog from the quiet south at the beginning to a life hardened, strong and wise "Ghost Dog" at the end, Buck implies Jack London's life or at least what Jack London wants himself to be. This shows the real Jack London, a man with strong, straightforward and rebeling characteristics. Jack London is a volcano which always wants to explode, a man that desires to answer the call of the wild, a man that longs to become one with nature.

Another interesting thing in the novel is the detail showing how Jack London hates "civilized" men and their close-minded, arrogant way of behaving even when they come across something new and not familiar. Their self-deceiving arrogance finally makes them pay with their lives.

I think someday I will have to re-read the book again when my vocabulary levels up. For English learners like me, I think Jack London is a very suitable author to start up with.

Sunday, May 8, 2011

Dead Space Review

Dead Space là một game thể loại kinh dị đầu tiên tôi được chơi sau Doom 3 (2004). Có thể nói, đây là một game rất hấp dẫn. Bạn sẽ bị lôi cuốn từ đầu đến cuối.

Con tàu khai thác khoáng sản Ishimura bỗng nhiên mất liên lạc với tổng đài. Issac là một kỹ sư, được công ty mẹ gửi lên Ishimura để điều tra và sửa lỗi hệ thống thông tin. Tuy nhiên, khi vừa đặt chân lên Ishimura, Issac bỗng thấy mình vướng vào một tình huống hiểm nghèo và phải đơn độc đấu tranh để sinh tồn.



Với vũ khí là những dụng cụ cắt khoáng sản bằng như Beam gun hay Laser gun, Issac tự vệ trước sự đe dọa của những sinh vật khủng khiếp bất thình lình xuất hiện ở mọi ngóc ngách trên tàu.



Không lâu sau khi bắt đầu game, Issac nhận ra có gì đó đã xảy ra làm những nhân viên trên tàu Ishimura bị đột biến và trở thành quái thú. Issac giờ đây phải hành động theo bản năng tự vệ: "giết hoặc bị giết". Vừa đánh vừa chạy, anh phải vừa tìm cách để thoát thân khỏi Ishimura. Trong suốt game, bạn phải tìm cách đưa Issac đến những nơi khác nhau trong con tàu khổng lồ để làm những objectives nhất định. Những objectives này chủ yếu để giúp sửa chữa lại những chỗ hỏng hóc của con tàu. Đương nhiên trong lúc tìm cách sửa tàu, Issac cũng gặp không ít những vật cản to lớn như thế này.



Câu chuyện của Dead Space thì cũng không có gì quá nổi bật. Tuy nhiên, điểm thú vị của Dead Space chính là ở những yếu tố sau: không khí game kinh dị rất hồi hộp, cách chiến đấu rất mới và biết cách đem lại sự thỏa mãn cho người chơi.

Về không khí của Dead Space, có thể nói những nhà làm game đã rất thành công khi trình bày game với một tiêu chuẩn đồ họa không chê vào đâu được, kết hợp với âm thanh kinh dị làm người chơi nhiều khi phải rùng mình. Sự quằn quại máu me của những con quái thú và tiếng kêu thét the thé của loại quái vật đột biến từ em bé sơ sinh chắc sẽ còn ám ảnh người chơi rất lâu sau khi đã tắt máy.





Về cách chơi và cách chiến đấu, có thể nói đây là nguyên nhân chính làm nên thành công của Dead Space. Không như những game bắn súng khác khi bạn phải nhắm vào đầu để "hạ gục nhanh". Ở Dead Space, bạn phải nhắm bắn đứt những tứ chi của quái vật thì mới có thể "tiêu diệt gọn". Cách chơi mới lạ này làm người chơi phải động não hơn vì phải thoát khỏi sự rập khuôn có sẵn. Cách nâng cấp vũ khí cũng rất mới lạ và đòi hỏi người chơi phải suy nghĩ rất kỹ trước khi quyết định, thông qua một hệ thống rễ cây các nâng cấp của các loại súng. Cách điều khiển cũng rất đơn giản. Sáng tạo được tôi đánh giá cao nhất là hệ thống chỉ đường tự động bằng tia sáng. Mỗi khi bạn lạc đường, không cần phải loay hoay đọc Map mà chỉ cần bấm nút, tia sáng sẽ vẽ thành đường đi trên mặt đất chỉ bạn đến nơi bạn cần đến. Ngoài ra, bộ giáp của Issac cũng rất khác biệt với những tiêu chuẩn trước đây và rất tiện dụng khi hiển thị cột máu và các chỉ số cần thiết ngay trên lưng của anh ta, làm người chơi không phải liếc mắt nhìn xuống phía dưới mà chỉ cần tập trung vào Issac là đủ. Ngoài ra Dead Space còn nhiều chi tiết và cách chơi sáng tạo khác như khả năng di chuyển trong chân không và các công cụ hỗ trợ như kinesis và stasis gun.



Cuối cùng, có thể nói Dead Space làm cho người chơi luôn "muốn thêm" khi xây dựng nên những chi tiết khi chơi làm người chơi rất thỏa mãn. Trong số đó nổi bật nhất chính là động tác dùng chân đạp vào các quái thú đã ngã trên sàn, làm tứ chi chúng đứt lìa, văng tứ tung và bắn máu xối xả. Dead Space đã rất tâm lý khi đánh trúng bản năng đam mê bạo lực tiềm tàng của con người bằng những chi tiết hoạt hình rất sống động và máu me này.



Nói tóm lại, cho dù bạn có là một "game thủ" đam mê game kinh dị hoặc chỉ là một người chơi game "casual" muốn giải trí với vài pha hành động như tôi, bạn đều nên chơi thử Dead Space. Theo tôi, Dead Space là một game bắn súng rất đáng chơi và có thể sẽ đem lại những giây phút giải trí rất thú vị. Riêng với tôi thì game này còn đáng nhớ ở chỗ vì nó là game đầu tiên tôi chơi đến hoàn tất sau game Far Cry 1 (chơi năm 2005).



Thay lời kết, xin giới thiệu một tribute clip của fan Dead Space, rất ấn tượng:


Việt Lê

Wednesday, March 30, 2011

Nhà văn trẻ

Dưới đây chỉ là một bài phỏng vấn vô thưởng vô phạt trong một chùm tin tức và phỏng vấn có thể search được trên google về nhà văn trẻ DiLi.

http://www.bee.net.vn/channel/3522/201103/Nha-van-diLi-Tinh-duc-trong-van-chuong-nhu-tam-anh-nude-1794723/

Nhà văn nói: "Văn học Anh, Mỹ phát triển vì các tác phẩm của họ mang tính toàn cầu hóa, lại được viết bằng tiếng Anh là một ngôn ngữ quốc tế. Đọc truyện, ai cũng hiểu ngay địa danh Los Angeles là ở đâu, chưa kể hình ảnh, khí hậu, con người ở đó còn được hình dung đầy đủ trong trí óc vì vậy sức thẩm thấu của truyện sẽ dễ dàng hơn.

Nhưng giờ đọc truyện của ta lại thấy Rạch Giá, rồi bún bò, bánh chưng… thì độc giả lại phải mất công đi tra mạng, khảo sách còn người dịch cũng phát khổ. Có lẽ hạn chế trước nhất của ta là chú trọng đến tính dân tộc hơn tính nhân loại, lại còn phải chịu nỗi thiệt thòi về việc sáng tác bằng một ngôn ngữ hiếm."

Chưa được đọc tác phẩm của nhà văn DiLi bao giờ nhưng đối với mấy người được tặng những chữ "nhà" hay "giả" tôi đều phải có sự trân trọng nhất định trước khi đánh giá về người đó. Ở đây, có thể tác giả có lý của riêng mình, nhưng so sánh như vậy là hơi gượng.

Khái niệm "toàn cầu hóa" chỉ mới thịnh hành khoảng hơn chục năm, trong khi văn học Anh, Mỹ đã phát triển từ lâu, lúc chưa ai biết đến "toàn cầu hóa" là gì. Theo tôi biết thì nền văn học Anh, Mỹ đã có nhiều tác phẩm kinh điển nổi tiếng thế giới từ 2 thế kỷ trước rồi (như The Scarlet Letter của Nathaniel Hawthorne hay những tác phẩm của Dickens). Bây giờ người ta xây tiếp lên chứ không phải đến gần đây mới được coi là phát triển vì toàn cầu hóa. Còn văn học Việt chỉ được phổ biển rộng rãi trong nước sau thời kỳ Tự Lực Văn Đoàn cách đây khoảng 70 năm. Nhà văn đi so sánh này nọ mà quên mất cái gốc của cả hai nền văn học đâu có đều nhau. Hình như cô này chỉ nhìn vào mấy năm gần đây để đánh giá cả một nền văn học, như thế thì hơi bị "gãy" rồi nha.

Tôi thì nghĩ rằng nền văn học nào mà không lấy tính dân tộc làm gốc sẽ bị đào thải trước. Bao giờ cũng vậy, khi viết về những đặc điểm riêng và những gì mình đã thực sự trải qua thì vẫn dễ đi vào lòng người hơn. Lấy ví dụ, những người được đào tạo từ mái trường XHCN, thì làm sao viết về những đề tài chung chung mang tính toàn cầu hay bằng những tác giả nước ngoài được sống trong môi trường tự do về văn hóa, chính trị từ nhỏ.

Đọc tiếp đoạn dưới: "Tính dục trong văn chương cũng giống như một tấm ảnh nude. Nude nghệ thuật hay nude kiểu tạp chí Playboy, tự trút bỏ quần áo một cách vô lý chẳng nhằm mục đích gì thì rất dễ phân biệt. "

Hừm, lại so sánh hơi gượng rồi. Hình nude Playboy cũng nghệ thuật lắm đó nghen, không biết DiLi đã cầm coi cuốn Playboy nào chưa hay là nói đại vậy ta?

Tìm hiểu thêm mới biết nhà văn này chuyên viết truyện trinh thám kinh dị và thích chụp hình kiểu hot-girl. Lại là chuyên gia PR cho công ty nào đó, hừm... nghe giống như kiểu "nhà văn" Gào trên Facebook quá ta? Một người mới có chút thành công vì thời thế hơn là vì tài năng văn chương thật sự, đã vội lo nói chuyện đao to búa lớn về văn học này nọ. Nhận thức thông thường đã như vậy, tác phẩm sẽ như thế nào? Nhìn Nguyễn Ngọc Tư xem, chị được coi là thiên tài, là ngôi sao lớn nhất của làng văn trẻ VN, cầm bút khi mới mười mấy tuổi, nhưng vẫn giữ được vẻ bình dân, ít trả lời phỏng vấn vô tội vạ và đặc biệt là ít "nổ" như các "nhà văn" trẻ bây giờ.

Bởi vậy mới nói thời đại nhiễu nhương này, ai dịch được cuốn sách, viết vài tiểu thuyết được xuất bản cũng có thể trở thành "nhà" hay "giả". Thượng vàng hạ cám vậy nên chúng ta, những người con ưu việt của chế độ phải biết sàng trên lọc dưới để lựa ra sản phẩm tốt. Tôi không dám phủ nhận đóng góp của DiLi cho nền văn học trẻ VN nhưng nghĩ rằng nếu chúng ta không có nhiều thời gian để đọc, thì tốt nhất nên chọn "vàng" đọc trước rồi mới tới "cám".